BÊN LỀ
Xem thêm (18 tin)...

Thứ sáu, 18/07/2008, 16:38 GMT +7

Thâm nhập giới cò dẫn gái ở khu du lịch biển Sầm Sơn - Kỳ 1
Cò dẫn gái ở Sầm Sơn chủ yếu là những người đạp xe xích lô. Ảnh: Việt Dũng

Khu du lịch biển Sầm Sơn, thuộc thị xã Sầm Sơn của tỉnh Thanh Hoá không chỉ nổi tiếng về du lịch, nghỉ mát, mà ở đây còn nổi tiếng về tình trạng mại dâm. Để thoả chí tò mò, tôi quyết định thâm nhập vào giới cò dẫn gái ở khu du lịch này.

 

Kỳ 1: Một ngày theo chân “cò”

 

Để dễ dàng hơn trong việc thâm nhập, tôi đã phải nhờ cậy đến anh T.A, một người bạn làm nghề lái xe du lịch chuyên tuyến Hà Nội – Sầm Sơn. Vì chạy xe du lịch đến Sầm Sơn nhiều lần, nên T.A quen gần hết những cò dẫn gái ở Thị Xã này. Theo yêu cầu của tôi, T.A dẫn tôi đến gặp Giang - một tay dẫn gái “non tuổi đời nhưng già tuổi nghề” (theo như T.A giới thiệu), hiện đang chạy xích lô ở khu vực bãi tắm A. T.A tạo cho tôi một vỏ bọc là một cậu em ở quê của T.A đang thất nghiệp và muốn đến đây kiếm ăn.

 

Sau khi đã đặn dò kỹ lưỡng, T.A đưa tôi đến gặp Giang. Sau một hồi điện thoại và 5 phút ngồi chờ, tôi gặp“cò” Giang, một thanh niên trẻ tuổi, da ngăm đen và thân thể khoẻ mạnh đặc trưng của cư dân vùng biển. T.A rút một điếu thuốc mời Giang rồi giới thiệu tôi với Giang, cùng với đó là lời nhắn nhủ gửi gắm. Giang vui vẻ nhận lời, và cuộc hành trình của tôi bắt đầu.

 

Bài học vỡ lòng

 

Kiếm cho tôi một chiếc xích lô, Giang dẫn tôi đến khu tập kết của dân đạp xích lô ở bãi A. Thấy người lạ mặt, một lái xe xích lô tầm 40 tuổi hỏi Giang: “Ai đấy?” Giang nhìn về phía tôi rồi nói: “Em anh T.A trên Hà Nội, xuống đây học nghề”. Nói rồi Giang giới thiệu với tôi đó là anh Tuấn, đã có gần hai chục năm làm nghề này ở Sầm Sơn. Tuấn nhìn tôi một hồi lâu rồi sỗ sàng hỏi: “Chú mày đã chơi gái bao giờ chưa?”. Tôi lắc đầu bảo chưa thì nhận được tràng cười hô hố của Tuấn kèm theo câu nói: “Chưa chơi gái thì chưa làm nghề dẫn gái được đâu chú em ạ”.

 

Thấy bộ mặt ngơ ngác của tôi, Giang cũng cười theo và giải thích: “Không nhất thiết phải đi chơi gái rồi mới làm cò dẫn gái được, nhưng cũng phải tiếp xúc nhiều thì mới làm nghề này được”. Theo như Giang giải thích, ở đây cò dẫn gái chủ yếu là dân chạy xích lô, xe ôm và taxi. Nhưng đông nhất, áp đảo nhất là dân chạy xích lô. Ở thị xã này, có đến gần 1000 người chạy xích lô, chưa kể con số hàng trăm người chạy xe ôm và taxi, điều này đủ thấy lực lượng cò dẫn khách đông đến thế nào và cạnh tranh cũng quyết liệt ra sao.

 

Kéo sát chiếc xích lô vào vỉa hè, nơi chiếc xích lô của tôi đang đậu tại đó, Giang bắt đầu giảng giải cho tôi những bài học vỡ lòng: “Làm nghề này ở đây, nếu chăm chỉ và may mắn thì một ngày có thể kiếm vài trăm nghìn ngon ơ. Như tớ chẳng hạn, ngày kém thì cũng phải 100 đến 150 nghìn, còn ngày nào vào cầu thì cũng phải kiếm được 400 – 500 nghìn”. Ngửa cổ tu chai nước suối ừng ực xong, Giang lấy ống áo tay lau mồm rồi nói tiếp: “Nhưng làm nghề này cũng không phải dễ ăn, phải cạnh tranh rất nhiều. Nói là khốc liệt thì không đúng, vì ở đây chia địa bàn hết rồi và toàn người quen nên cũng không lo lắm. Nhưng phải nhớ, đừng lân la sang địa bàn khác, kẻo có ngày ăn đòn. Dân dẫn gái cũng là kiêm luôn bảo kê cho gái nên cũng cần có chút máu liều nữa. Có nhiều cách để kiếm khách, nhưng cách hiệu quả và nhẹ nhàng nhất là móc ngoặc với cánh lái xe du lịch thường xuyên đưa khách về tắm biển. Tất nhiên làm cách này thì tiền hoa hồng sẽ được ít đi vì phải chia cho lái xe, nhưng bù lại lại có một nguồn khách ổn định và với số lượng tương đối lớn”.

 

Thấy tôi có vẻ chưa hiểu, Giang giải thích: “Ví dụ nhé, nếu mỗi khách đồng ý chơi gái, mình kiếm được 20 nghìn tiền hoa hồng thì mình sẽ phải chia cho lái xe 10 nghìn và mình chỉ được giữ 10 nghìn thôi”. Tôi thắc mắc: “Như thế thì có ít quá không?” Giang liền trả lời: “Ít gì? Thử tính xem nhé, chỉ cần 10 nghìn thôi, nhưng đoàn đó có đến 10 khách chịu đi thì mình đã kiếm được 100 nghìn rồi, làm nghề này đừng tham ăn dày quá, hiểu chưa?”. Tôi gục gặc đầu tỏ vẻ đã hiểu, Giang lại nói tiếp: “Cũng nên biết một chút về giá cả, ở đây có một mức giá chung: Tàu nhanh là 120 -150 nghìn, còn qua đêm là 400 – 600 nghìn. Khách có thể “chơi” tại quán hoặc dẫn gái đến phòng nghỉ của khách, nhưng lưu ý gái ở đây chỉ phục vụ tàu nhanh tại hàng từ sáng cho đến 12 giờ đêm, còn muốn qua đêm thì phải chờ tầm 1 giờ trở đi, vì tầm đó vắng khách nên chủ mới cho gái đi qua đêm. Ở đây gái rất trẻ, chỉ khoảng từ 18 đến 25 tuổi, thậm chí có đứa còn 16 tuổi nữa cơ. Nhưng bọn nó không phải là dân ở đây mà đến từ tứ xứ, chủ yếu là từ Hà Tĩnh, Huế, cũng có đứa từ tận Miền Tây ra. Chính vì trẻ đẹp như vậy, nên gái chỉ được đi qua đêm khi đã khuya, còn ban ngày thì phải phục vụ tàu nhanh, như thế sẽ kiếm được nhiều tiền hơn. Mỗi gái ở đây có thể đi 30 – 40 lượt khách mỗi ngày”. Giang còn giải thích thêm: Thường mỗi nhà hàng, số lượng gái khoảng 10 – 20 người, nhà nào ít nhất cũng có 4 – 7 người. Tuy nhiên, khi gặp được đoàn khách lớn, cò vẫn phải đi gom gái ở nhiều nhà hàng đến, vì vậy rất cần đặt mối quan hệ thân thiết với các nhà hàng, vừa tiện cho mình vừa tiện cho họ.

 

Đang giảng giải cho tôi, đột ngột điện thoại của Giang kêu. Mở máy nghe xong, Giang quay sang tôi nói: “Có khách gọi đấy, đi thôi”.

 

Thực hành

 

Gò mình đạp chiếc xích lô được trang trí bằng những tấm vải xanh đỏ, bên trong là hai tấm đệm dày để khách ngồi và dựa lưng. Vì tôi chưa quen đạp xích lô nên đạp rất chậm, Giang phải vừa đạp vừa giục tôi. Đợi tôi bắt kịp, Giang quay sang tôi nói: “Vừa nãy là lý thuyết, bây giờ mới là thực hành đây. Nhìn tớ cho kỹ nhé”.

 

Đi đến đầu bãi tắm A, Giang tấp nhanh vào một khách sạn có tên là H.Đ. Sau khi nhìn thấy cái vẫy tay từ trong quán của một người có vẻ là tài xế lái xe du lịch, Giang nhảy phốc xuống khỏi chiếc xích lô và không quên kéo tôi theo vào đại sảnh. Ở phòng khách gần quầy tiếp tân, có vài khách đang ngồi chờ. Giang đi tới và hỏi nhỏ: “Các anh muốn đi “đóng gạch” phải không ạ?”. Gật đầu xác nhận, một ông khách to béo, đầu hơi hói, ăn mặc ra dáng sếp hỏi: “Gái gú ở đây thế nào, chú giới thiệu anh xem”. Giang kéo chiếc ghế nhựa ngồi xuống và bắt đầu nói: “Gái của bọn em ở đây, rất trẻ và đẹp, chỉ tầm 18 – 20 tuổi thôi. Giá tàu nhanh là 150 nghìn một lượt, còn qua đêm là 700 nghìn, nếu các anh gọi nhiều người thì em giảm cho còn 600 nghìn. Các anh có thể chọn “chơi” tại nhà hàng hoặc đưa lên phòng nghỉ của các anh, nhưng nếu muốn qua đêm thì phiền các anh đợi quá 12 giờ vì nhà chủ không cho gái qua đêm trước giờ đó”.

 

Một ông khách khác nói xen vào: “Nhưng anh nghe nói chơi gái ở đây dễ bị lừa tiền lắm”. Giang nhanh nhảu giải thích để làm yên lòng khách: “Anh yên tâm, gái ở đây chủ yếu làm cho nhà hàng, không dám vòi tiền khách đâu, nếu khách có cho thêm thì mới được nhận thôi. Khách mà thấy bị gái vòi tiền thì cứ báo với nhà chủ, đứa đó sẽ bị đánh và đuổi việc ngay”. Như để những ông khách kia yên lòng, Giang nói thêm: “Em làm ăn lấy uy tín làm đầu, để các anh thấy thoả mãn, lần sau còn gọi em chứ. Các anh cứ ghi số điện thoại của em vào, nếu có vấn đề gì thì gọi em, em sẽ xử lý cho”.

 

Dường như thấy vẻ ưng ý của khách, Giang đọc số điện thoại, hỏi khách cần bao nhiêu người và hẹn khách sau nửa tiếng sẽ chờ gái đến khách sạn cho khách chọn. Thoả thuận xong, Giang kéo tôi ra ngay xe xích lô để về nhà chủ chở gái đến khách sạn.

 

Vừa đạp xích lô, Giang vừa nói: “Dẫn gái là phải có uy tín, như thế khách sẽ không tiếc tiền, lần sau có xuống đây nghỉ thì họ sẽ gọi mình tiếp”.

 

 

*Tên nhân vật trong bài đã được thay đổi

 

 

Kỳ 2: Biến trướng dịch vụ mại dâm

 

Theo Nguyễn Việt Dũng / Vnmedia

[Quay về mục Phóng sự]

Tin đã đăng



Bản quyền (C) 2006 - 2007 www.baotructuyen.com
Phiên bản thử nghiệm, chờ xin giấy phép Bộ TT&TT
Liên hệ webmaster@baotructuyen.com

Kinh tế | Giải trí | Thể thao | Cafe Số | Lối sống

Debt Help|Loans|Buy Anything On eBay|Mobile Phone|Mortgages | Teen Viet