BÊN LỀ
Xem thêm (60 tin)...

Thứ hai, 12/05/2008, 05:24 GMT +7

TP.HCM vẫn muốn tiếp tục thực hiện đề án hậu cai nghiện

- "Các tỉnh băn khoăn, e rằng thực hiện như TP.HCM không đủ kinh phí nhưng đấy là TP xin thí điểm nên phải tự trang trải. Phải nói là TP cũng có tiềm lực. Nhưng nếu đưa vào luật rồi thì phải tính toán, bố trí ngân sách", ông Lê Thành Tâm, ĐBQH, GĐ Sở LĐTBXH TP.HCM nói.

Trong khi tất cả các ĐBQH TP.HCM trước khi kết thúc sớm phiên thảo luận chiều ngày 10/5 về Luật Phòng chống ma túy sửa đổi đều đồng thuận nên tiếp tục hình thức quản lý tập trung người sau cai nghiện (theo tinh thần Nghị quyết 16) thì ĐBQH các tỉnh thành phố khác lại lên tiếng: ""Cần chấm dứt đề án bởi hiệu quả so với số tiền bỏ ra không thu được tương ứng".

Cho đến nay, TP.HCM đã phải chi tới 1455 tỷ đồng để triển khai thí điểm nghị quyết 16, mà theo ý kiến của nhiều người, không thực sự hiệu quả.

Nếu đưa vào luật thì phải tính toán, bố trí ngân sách

Mô tả ảnh.

Luật không phải bất di bất dịch, tùy theo thời điểm, tùy theo tình hình, luật pháp có thể điều chỉnh cho phù hợp. (Ảnh: L.N)

- Sau 5 năm thực hiện NQ 16, các địa phương phản ánh là ngân sách địa phương chỉ đủ để thực hiện chương trình sau cai trong vài tháng. Nếu luật sửa đổi yêu cầu các địa phương đều lập trung tâm cai nghiện tập trung như TP.HCM e không đủ kinh phí?

Chỉ có một số tỉnh, thành có đối tượng nghiện ma túy cao, chứ không phải tất cả. Mặc dù TP.HCM và Bình Dương cạnh nhau nhưng với tư cách là đại biểu QH đi giám sát Bình Dương thì tôi được biết Bình Dương có không quá 1.500 con nghiện. Trong khi Bình Dương cũng là thành phố có nhiều khu công nghiệp, nhưng số đối tượng như vậy là không cao.

Hoặc Vũng Tàu, ở đó cũng có không quá 1.000 đối tượng nghiện. Tây Ninh, Long An… cũng có không quá 1.000. Như vậy nếu nói đối tượng nghiện thì TP.HCM chắc là chiếm nhiều nhất.

Nói các tỉnh băn khoăn, e rằng thực hiện như TP.HCM không có đủ kinh phí nhưng đấy là TP xin thí điểm nên phải tự trang trải. Phải nói là TP cũng có tiềm lực. Nhưng nếu đưa vào luật rồi thì phải tính toán, bố trí ngân sách.

- Trước thời điểm 2003, TP đã áp dụng những hình thức quản lý sau cai nghiện nào vì lãnh đạo TP đã khẳng định rằng quản lý tập trung sau cai như 5 năm qua là hiệu quả nhất?

TP.HCM sau giải phóng đã có đối tượng nghiện rồi. Chúng tôi đã thành lập trung tâm cai nghiện ở Bình Triệu để tiếp quản. Nhưng lúc đó, những đối tượng này vào cai nghiện từ 6 tháng tới một năm thì trở về cộng đồng. Hầu hết họ tái nghiện cả. Sau đó Luật Phòng, chống ma túy có điều chỉnh là từ một đến hai năm bắt buộc cai nghiện. Nhưng khi họ trở về cũng lại tái nghiện không thua gì khi thực hiện pháp lệnh trước đó.

Không chỉ tái nghiện, số con nghiện mới còn tăng lên với tốc độ nhanh chóng. Thời điểm năm 2000, chúng tôi thực hiện chương trình ba giảm (mại dâm, ma túy, tội phạm), dự kiến cũng tập trung từ 12 - 17 ngàn, nhưng khi vào cuộc, điều tra, nắm bắt thì đối tượng lên tới 30 ngàn. Nếu so sánh với khi thực hiện luật, pháp lệnh cũ thì thời gian cũng là một vấn đề.

Một người nếu ngoài phần cắt cơn, chữa trị, nâng thể lực, trị liệu… cũng chưa đủ, phải có thời gian củng cố về mặt tâm lý, nâng cao về vấn đề ý thức cũng như nghị lực thì họ mới có đủ sức khi về tái hoà nhập cộng đồng, chống tái nghiện.

TIN LIÊN QUAN

- Nhưng Bộ LĐTBXH cũng thừa nhận con số 6% tái nghiện mới là kết quả tạm thời và thời gian tới mới kiểm định được chính xác. Nếu lần này QH tán thành đưa quy định này vào luật và kiểm nghiệm thực tế ở TP.HCM cho thấy số tái nghiện nhiều hơn 6% thì luật liệu có còn khả thi?

Quý IV/2005, chúng tôi cho tái hoà nhập cộng đồng hơn 160 người. Thời gian hơn 2 năm rưỡi như vậy, tôi cho rằng cũng có một niềm tin. Trong khi trước đây có những trường hợp chưa về đến nhà đã sử dụng lại ma tuý rồi, so với tỷ lệ bây giờ rõ ràng có niềm tin hơn.

Hơn nữa, đừng nề hà về vấn đề sửa luật, cứ duy trì luật cũ 2 năm không kết quả, kéo dài thêm một năm nữa mà có kết quả thì tại sao ta lại nấn ná. Như vậy đỡ tốn kém hơn chứ.

Mặt khác, luật không phải bất di bất dịch, tùy theo thời điểm, tùy theo tình hình, luật pháp có thể điều chỉnh cho phù hợp.

Nếu luật hoá thì nhiều tỉnh thành cùng làm

Mô tả ảnh.
Nâng cao vấn đề ý thức cũng như nghị lực thì họ mới có đủ sức khi về tái hoà nhập cộng đồng, chống tái nghiện. (Ảnh: IE)

- Nhưng chỉ có TP.HCM thiết tha với việc thực hiện chương trình này, trong khi các địa phương khác không mấy mặn mà, muốn dừng chương trình lại. Theo ông vì sao?

TP.HCM muốn thực hiện chương trình này với tinh thần trách nhiệm, bởi vì chúng tôi là người trong cuộc, người thực hiện nên cảm thấy việc làm này có hiệu quả.

Và cũng như Chủ tịch nước đã nói là giành giật số phận của nhiều con người gần như vứt đi. TP.HCM muốn đưa vào luật để thực hiện cho cả nước, như vậy là có trách nhiệm đối với cộng đồng xã hội chứ đâu phải TP chỉ muốn lợi cho mình.

Mặt khác, nếu luật hoá thì nhiều tỉnh thành cùng làm, chứ hiện nay những đối tượng nghiện mới đưa vào trung tâm của các tỉnh khá lớn, chiếm khoảng 50 - 60%. Tất cả các nơi khác đều làm như vậy thì tỷ lệ sẽ khác đi, thế hệ sau cũng sẽ được an toàn hơn. Đâu phải TP tha thiết cái đó chỉ để cho TP.

- ĐBQH TP.HCM sẽ đề xuất phương án gì để quản lý người sau cai hiệu quả tại phiên thảo luận sắp tới ở Hội trường?

Theo tôi, trong dự thảo của Bộ Công an, tôi có khuynh hướng chọn phương án tiến hành cai nghiện bắt buộc từ 1-2 năm. Quản lý sau cai áp dụng với những đối tượng có nguy cơ cao, thời gian từ 1-2 năm. Tất nhiên là có sàng lọc, vì có những đối tượng chỉ cần 2 năm sau cai nghiện bắt buộc là đủ nhưng cũng có người chỉ cần 1 năm.

- Nếu đề xuất của TP.HCM được tiếp nhận, thành phố có dự định mở thêm những khu công nghiệp mới tạo việc làm cho các đối tượng sau cai như khu công nghiệp Nhị Xuân không? Doanh nghiệp nhận người sau cai nghiện vào làm việc sẽ được hưởng những ưu đãi gì?

Đối với những DN đầu tư ở ngay trung tâm để giải quyết việc làm cho những đối tượng sau cai, cần hỗ trợ họ về nhiều mặt, như đãi ngộ về thuế, bù lỗ vận chuyển, thuê mướn đất, thuế thu nhập DN… Tất nhiên là với điều kiện họ tiếp nhận tỷ lệ bao nhiêu người sau cai nghiện thì được hưởng chế độ đãi ngộ tương xứng.

Hiện giờ, ở KCN Nhị Xuân, tỷ lệ nhận đối tượng này chưa phải nhiều lắm. "Anh" nhận có 20 người mà đòi đãi ngộ thì sao được. Còn đối với xí nghiệp ngoài KCN, họ có nhận vài ba chục người nhưng họ nói tham gia trong việc thực hiện chương trình ba giảm, không cần nhà nước đãi ngộ, hơn nữa họ cũng cần lao động để sản xuất cho xí nghiệp. Vì thế cho đến nay cũng chưa có một chế độ đãi ngộ cụ thể nào.

Theo Vietnamnet

[Quay về mục Sự kiện]

Tin đã đăng



Bản quyền (C) 2006 - 2007 www.baotructuyen.com
Phiên bản thử nghiệm, chờ xin giấy phép Bộ TT&TT
Liên hệ webmaster@baotructuyen.com

Kinh tế | Giải trí | Thể thao | Cafe Số | Lối sống

Loans|Free Image hosting|Buy Anything On eBay|Credit Cards UK|Personal Loans | Teen Viet