Tôi sinh ra và lớn lên ở Hà Nội. Sau khi tốt nghiệp đại học ở nước ngoài, tôi đã yêu và lấy chồng tôi bây giờ (cũng học ở nước ngoài). Cả gia đình tôi (nhất là các anh chị em trong nhà) đều không đồng ý sau một vài lần tiếp xúc với chồng tôi bởi cá tính của anh ấy. Nhưng, tôi yêu chồng hết mình. Bởi vậy, mọi khiếm khuyết, mọi cách đối xử không phải của chồng, tôi đều cho qua hết. Tôi là một kiểm toán viên. Tôi kiếm thêm được khá nhiều tiền ngoài mức lương ổn định của mình. Ấy vậy mà nhiều lúc tôi cũng lao đao vì những chi tiêu của gia đình quá nhiều. Là người Hà Nội gốc mà tôi chẳng có lấy một bộ cánh xịn để diện khi đi hội hè với bạn bè. Đối với tôi, chồng con là trên hết.
Chồng tôi chỉ đưa cho tôi mức lương theo hệ số của nhà nước. Còn tôi cũng không bao giờ đòi hỏi tiền của chồng mặc dù tôi biết anh ấy cũng kiếm thêm được khá nhiều tiền, nhờ vị trí công tác và tố chất thông minh của mình. Cho đến khi tôi phát hiện ra chồng tôi có trên nửa tỷ “mật quỹ” thì cũng là lúc tôi được biết chồng có bồ nhí. Hóa ra vợ đảm, con khôn, gia đình 10 điểm cũng chẳng giữ nổi chồng. Một hình tượng mà tôi tôn thờ bao lâu nay đã tan biến, chỉ còn lại trong tôi sự nuối tiếc và thiếu tôn trọng đối với chồng... Tôi giấu biến chuyện này với bố mẹ và các anh em tôi. Tôi chẳng có ý định làm to chuyện gia đình mình ra. Tôi sợ đau lòng con trẻ và những người ruột thịt của mình. Tôi cố giữ cho trái tim mình không hóa đá đối với chồng mà sao khó quá!
... Cuộc sống hôn nhân tồn tại dựa trên nhiều yếu tố. Và quan niệm, cách ứng xử với nhau xung quanh việc chi dùng đồng tiền là việc có tác động không nhỏ đến tâm lý mỗi người - là yếu tố quan trọng ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình. Mong chị em, và cả các đấng lang quân hiểu được điều này.