Không tỏ ra đau đớn. Thản nhiên như hồn nhiên. Tưởng như bao cái đau, cái nghĩ đã thẳng tay ném huỵch vào độc giả cho nhe... nợ!
Cách viết của tác giả, vì thế, rất dùng dằng giữa truyện ngắn với phóng sự (về hiện trạng "tình yêu riđô", đương bị coi là chuyện thường ngày ở... ký túc xá sinh viên hôm nay). Chứng tỏ cây bút này vẫn còn non tơ tính chuyên nghiệp.
Điều đáng nghĩ ở đây là người viết (cùng thế hệ), như muốn đồng loã với cặp tình nhân-sinh viên.Vậy nên, cái đáng thương nhất lại nằm ở sự "không biết" của nhân vật nữ chính, ngay câu kết truyện: cô không biết là trong giấc mơ của mình có hình ảnh người mẹ âu sầu trong ngôi nhà cũ.
Nguyễn Thị Minh Thái
|
Ngô Ngọc Trang (tên thật: Ngô Thị Trang), sinh ngày 02.07.1984 tại Tuyên Quang.
Hiện đang là sinh viên năm thứ ba, khoa Lý luận sáng tác phê bình văn học, trường Đại học Văn hoá Hà Nội. |
Loẹt quẹt, loẹt quẹt! Lại tiếng bước chân ngoài hành lang ký túc. Tiếng bước chân cố tình. Cả phòng bảy đứa con gái, im lặng, và nghe ngóng. Biết ngay mà. Hai người.
Sịch. Tiếng mở cửa, cửa kẹt vào nền đá hoa. Rồi cửa mở. Thế thì cũng đã quen. Một đứa con gái trong phòng này, theo sau là một chàng trai tuấn tú. Phải nói là tuấn tú lắm cơ.
Úi chà chà. Nhìn vào cái. Cái mặt của một baby mà đi ngoài đường khối chị phải ngoái nhìn lại. Thì xem, bộ cánh chàng ta mặc, sang hết biết. Thêm mùi nước hoa thơm phưng phức.
Cả phòng lặng thinh. Bảy cái nhún vai. Đủ hiểu cách tiếp đón khách khứa của bảy cô nàng xinh đẹp trong phòng.
"Cờ lạch. Cờ lạch". Giường tầng rung lên đánh vào tường. Giường rung. Tường cũng rung. Như một chú khỉ thạo leo trèo. Hai giây sau, chàng trai đã trễm trệ ngồi trên giường cô gái.
Cô gái ở giường trên bên cạnh cửa ra vào. Bên giường dưới còn một cô nàng cũng đang ngồi. Khi nãy cô ấy còn né sang một bên khi biết có khách quen leo lên giường cô bạn.
Xoẹt. Hai cái khăn tắm to đoành trở thành cái riđô che hết cả chàng trai. Người ta cấm văn hoá riđô thì đành lại phải làm cách này thôi. Nếu có khách vào, chẳng ai biết có ai ngồi trên giường một nhân trong phòng ký túc.
Vẫn lặng thinh. Hình như có bảy cái bĩu môi.
- Mệt. Chẳng được việc gì sất. - Cô gái buột miệng.
Ai mà biết cô đi đâu và làm việc gì! Thì chỉ biết là cô mệt. Mà biết cô có mệt thật không hay chỉ tiện mồm nói vậy. Chẳng được việc gì sất. Thì biết cô có đi làm gì đâu hay chỉ tiện mồm nói vậy.
Nói vậy thì biết vậy thôi, thiên hạ vẫn thường thế. Cô làm cái gì chẳng mờ ám. Có bao giờ cô kể cho ai biết là cô đi đâu đâu. Nhưng cô làm cái gì trong phòng thì cả phòng đều biết rõ. Trừ ban quản lý ký túc xá.
Sinh viên trong ký túc giờ vẫn cứ là đối tượng chính sách kia đấy nhé. Chị này vùng sâu vùng xa. Chị này hoàn cảnh khó khăn, có cả giấy chứng nhận người nghèo nữa chứ chẳng chơi đâu. Sao mà người ta cũng không hiểu cái giấy chứng nhận người nghèo xin thì dễ ợt nhỉ? Anh này lại là con thương binh liệt sĩ hạng nọ trên kia. Họ cũng nghèo như ai nhưng nghèo ở cái khác chứ nào có phải nghèo gì tiền bạc nhiều lắm đâu.
Hàyyy... Hàyyy... - tiếng thở dài từ trên giường sau cái rido khăn tắm phát ra. Có lẽ tiếng thở dài ấy thúc giục cái gì ấy mà chỉ có cô người yêu mới hiểu.
Bảy cô gái nhìn nhau, bĩu môi.
Từ khi người con trai và người con gái bước vào. Tự nhiên mọi thứ im bặt. Họ tiết kiệm với nhau cả tiếng chào hỏi.
Két, két. Cửa nhà vệ sinh mở. Cô gái ôm quần áo vào thay. Bảy ánh mắt nhìn theo. Lắc đầu.
Két két. Cửa nhà vệ sinh mở. Cô gái bước ra trong bộ Vera. Thướt tha, yểu điệu. Nước hoa còn vương hương thừa bay trong không khí. Thơm thơm. Thanh khiết. Người cô gái cũng toát lên một vẻ thanh khiết. Khuôn mặt cô gái cũng toát lên một vẻ thanh khiết. Cái cau mày cũng có vẻ thanh khiết đến lạ lùng. Thoạt nhìn, đến con gái còn yêu huống hồ là cánh mày râu.
Có phải cũng chính vì thế mà chàng trai kia trồng cây si trong phòng không biết bao nhiêu ngày mới đổ? Chuyện quá khứ nên gác lại. Hãy nói về hiện tại và tương lai. Tương lai thì chưa biết thế nào. Hiện tại thì người con gái ấy, yêu chàng trai ấy. Người con gái vẫn đang là sinh viên, mà sinh viên năm thứ hai nhé.