- Trước đây, em cứ nghĩ... anh luôn quan tâm, chăm sóc em chỉ vì anh xem em như một người bạn, một người em gái. Anh luôn ở bên cạnh lúc em buồn, thất vọng chỉ vì đó là trách nhiệm của một người bạn thân.
Anh luôn lắng nghe tâm sự của em chỉ vì anh có rất nhiều thời gian rảnh. Anh luôn cho em lời khuyên chỉ vì anh biết em cần phải làm gì và anh lại là một người cực kỳ tâm lý. Anh có thể bỏ thi để chạy thật nhanh đến bệnh viện thăm em khi hay tin em ngã xe chỉ vì anh là một người có thể vì bạn bè mà bỏ tất cả...
Và em cũng từng nghĩ thật bình thường, khi... mọi chuyện vui buồn em chỉ kể với anh. Lúc về quê lên, người đầu tiên em muốn gặp là anh là chuyện đương nhiên phải thế. Mỗi tối, em mong nhận được tin nhắn "chúc ngủ ngon" của anh cũng là chuyện chẳng có gì lớn lao. Mỗi sáng đến lớp, em mong được thấy nụ cười "đáng ghét" của anh... cũng là chuyện chẳng có gì là kỳ lạ hết á!
Nhưng bây giờ em biết đã hơn một lần.... anh lặng lẽ đi theo sau khi em bướng bỉnh không để anh đưa về sau buổi tối học Anh văn. Anh muốn thổ lộ với em nỗi lòng của mình, nhưng anh lại sợ... khi nói ra anh sẽ mất tất cả vì anh nghĩ em chỉ xem anh là bạn. Anh cũng san sẻ nỗi buồn với em và âm thầm mỉm cười khi thấy em vui. Anh trộm nhìn em để rồi khi bị em phát hiện, anh lại quay mặt thật nhanh để giấu vẻ bối rối. Anh thao thức suốt đêm vì một câu nói vô tình nào đó của em.
Em cũng đã biết... em đã nói với anh tất cả bởi vì em chỉ tin ở anh. Em hờn dỗi khi thấy anh nói chuyện và cười đùa với cô bạn vì em sợ mất anh. Em đã khóc khi thấy anh bị đội bạn xô ngã trong lúc tranh bóng vì lúc ấy em thấy tim mình rất đau. Hôm nào không thấy anh đến lớp em lại thấp thỏm suốt buổi học, vì lo anh bị bệnh. Và anh ơi, em cũng đã biết anh làm tất cả để em vui, em hạnh phúc bởi vì... anh yêu em!
Và em cũng đã biết... từ lâu rồi em luôn dành cho anh một tình cảm mà đến hôm nay em mới có thể gọi thành tên... là TÌNH YÊU.