|
Nhạc sĩ Từ Công Phụng: "Cái chết nhẹ nhàng lắm"
Lần thứ hai về nước mang đến cho tác giả nhạc phẩm nổi tiếng “Bây giờ tháng mấy” rất nhiều niềm vui. Cùng với 10 tác phẩm được cấp phép biểu diễn, Từ Công Phụng chính thức xuất hiện trước người hâm mộ với tư cách nhạc sĩ.
- Cảm xúc của nhạc sĩ trong lần trở về này khác gì so với lần đầu tiên vào năm 1998?
- Lần về này mang ý nghĩa đặc biệt với "nhạc sĩ Từ Công Phụng", về là để biểu diễn. Tôi có cơ hội tìm được những khán giả có tâm hồn đồng điệu, hiểu và chia sẻ được với những tác phẩm của mình, cao hơn là yêu con người mình. Đó chính là niềm vui không gì sánh bằng đối với một nhạc sĩ.
- Ông ý thức thế nào về vai trò của người nghệ sĩ trong đời sống?
- Nghệ sĩ là người nói hộ tâm sự cho khán giả bằng chính tác phẩm của mình. Một khi đã nhận được sự đồng cảm thì tôi nghĩ khán giả sẽ biết ơn người nghệ sĩ. Và ngược lại, những tác phẩm làm được điều đó sẽ là vốn quý báu mà người nghệ sĩ để lại cho cuộc đời. Sự tương tác này mang lại niềm hạnh phúc lớn lao.
- Không dễ gì có được những tác phẩm để đời như nhạc sĩ nói, bởi nghệ sĩ vẫn không tránh khỏi những lo toan của cuộc sống. Vấn đề mưu sinh gây khó khăn nào cho việc sáng tác của ông?
- Tôi là người viết nhạc tự do, công việc riêng đủ giúp tôi nuôi dưỡng ước mơ âm nhạc của mình. Tôi chọn cách sống lành mạnh để có được một tâm hồn cũng lành mạnh để sáng tác. Đó là lý do vì sao tôi lập gia đình và luôn hoàn thành trách nhiệm của một người chồng, người cha trong gia đình.
Cũng có lúc, những bộn bề, lo toan của đời sống ảnh hưởng đến mức độ tập trung để viết nhạc. Những lúc như thế, tôi không cố ép mình sáng tác.
- Điều đó giải thích vì sao ông sáng tác ít hẳn so với trước khi rời Việt Nam định cư ở nước ngoài hay còn lý do nào khác?
- Đúng như thế. Tôi viết nhạc không bị chi phối ở hoàn cảnh sống mà chủ yếu là cảm hứng. Dạo sau này, trung bình mỗi năm tôi có được khoảng 2 ca khúc mới và đều là những gì tâm đắc nhất vì được viết rất cẩn thận.
- Ông lấy cảm xúc sáng tác từ đâu?
- Có người quan niệm phải thật buồn hay vui thì mới sáng tác được. Đúng là cuộc đời cần phải có những lúc thăng trầm mới thú vị, nhưng nhìn chung đó là quy luật và mỗi con người phải biết chấp nhận. Với tôi, đơn giản hơn, cảm xúc cứ nhẹ nhàng đến từ đời sống và tình yêu đôi lứa.
 |
|
Nhạc sĩ Từ Công Phụng và vợ tại sân bay. |
- Nhưng tình yêu trong các sáng tác của ông đều buồn, tại sao vậy?
- Vì tôi viết về những cuộc tình không trọn. Qua những cái dở dang và không trọn ấy, tôi muốn gởi tới người nghe thông điệp cuộc đời này dù có mong manh, thì đã yêu nhau phải biết giữ nhau cho bền. Cái vui, cái hạnh phúc tự động sẽ lóe lên từ cái buồn, cái khổ.
- Thậm chí một số tác phẩm của ông như "Như chiếc que diêm, Mắt lệ cho người"... còn đề cập đến cái chết. Ông giải thích thế nào?
- Cái chết với tôi nhẹ nhàng lắm, bởi tôi nghĩ không có gì tồn tại mãi được, cũng phải đến lúc phai tàn. Nếu có điều gì vĩnh cửu thì đó là tình yêu như sáng tác mới nhất của tôi Mãi mãi bên em.
Tôi vừa trải qua một cơn bạo bệnh. Trước khi lên bàn mổ, tôi nhớ mình đã nói với vợ thế này: "Anh yêu em, yêu con, mọi thứ rồi sẽ ổn cả". Nghĩa là tôi không quen tính toán đời mình phải thế này hay khác, cuộc đời đơn giản hơn nhiều, kể cả việc chuẩn bị cho lúc ra đi. Quan niệm đó chắc chắn ảnh hưởng vào cảm xúc sáng tác của tôi.
- Người ta thường chỉ nghĩ đến cái chết một khi quá nhọc nhằn vì phải chịu đựng nhiều cay đắng, bệnh tật trong cuộc sống. Còn nhạc sĩ thì sao?
- Suy nghĩ về sự sống chết không xuất phát từ căn bệnh của tôi dạo gần đây, mà đã tồn tại trong tôi từ lâu rồi. Bấy lâu nay, cuộc sống của tôi vẫn chan hòa tình yêu thương gia đình, bên người vợ và các con đều đã trưởng thành.
- Một số khán giả Việt Nam đặc biệt yêu mến nhạc Từ Công Phụng nhưng phải do chính nhạc sĩ hát. Cảm xúc của ông thế nào?
- Vậy thì phải cảm ơn ông trời đã phú cho tôi chất giọng để khi hát được người nghe yêu thích. Một ý nữa có thể lý giải là do tôi chỉ hát nhạc của mình nên người nghe có cảm nhận đặc biệt hơn. Tuy nhiên, tôi tự biết mình không phải là ca sĩ nên rất hạn chế nhận lời đi hát.
- Cũng có khán giả chỉ biết đến các ca khúc "Bây giờ tháng mấy", "Đêm không cùng", "Trên ngọn tình sầu"... mà không biết cha đẻ của nó. Ông nghĩ sao?
- Đó là may mắn. Đứa con tinh thần minh sinh ra được khán giả đón nhận và biết nhiều hơn cả mình thì đúng là "con hơn cha là nhà có phúc". |