Trung tá Cao Mạnh Cảnh, Đội trưởng Đội trinh sát gọi Trung lên gặp. Anh phủ đầu: "Định trốn trại hả?". Trung giật mình, lúng túng. Rồi anh ta chắp tay vái như tế sao: "Lạy cán bộ, cháu không phải chủ mưu, cháu bị thằng Thành lôi kéo thôi, cháu xin thành khẩn để lập công chuộc tội". Đại tá Nguyễn Duy Cầm, Giám thị Trại giam Tân Lập, ở phòng bên cạnh thở phào.
Đêm 17/11, ánh trăng sáng vằng vặc. Các phạm nhân cùng phòng đã say ngủ sau một ngày lao động, nhiều tiếng ngáy o o cất lên. Thành trằn trọc ngồi dậy, ghé vào cửa sổ để vẽ bản sơ đồ và viết bảng phân công công việc cho hắn, cho Trung vào hôm thực hiện việc trốn trại (Thành định vào thứ 7). Hắn cứ mải miết, mải miết vẽ, rồi viết...
 |
Cán bộ trại giam kể chuyện phá án |
Theo dõi quy luật của Trại, hắn biết, hằng sáng khi tiếng kẻng báo thức vang lên, cán bộ quản giáo vào điểm danh từng tù nhân trong phòng giam, sau đó lên tầng 2 sắp xếp công việc cho một ngày mới.
Trong thời gian ấy, y tá của Trại là chị Lê Thị Minh Phượng, đi xe máy tới, dựng xe trước cổng, vào phòng y tế chuẩn bị đồ nghề khám bệnh, phát thuốc cho phạm nhân.
Thành và Trung sẽ lẻn ra ngoài, đứng nấp ở đầu khu nhà. Khi chị Phượng vừa đi qua, Trung sẽ dùng tay chẹn cổ chị, tay trái cầm dao cứa một nhát vào cổ cho chảy máu để de dọa, chứ chưa thủ tiêu vì còn phải dùng chị y tế làm con tin trong cuộc chạy trốn sau đó.
Cùng lúc này, hắn đi ra phía trạm gác cổng, giả vờ xin anh cán bộ gác cho mượn bật lửa để hút thuốc. Lừa lúc anh sơ hở, hắn sẽ tung nắm cát vào mặt anh. Rồi hắn nhảy tới cướp súng và dứt khoát sẽ phải bắn chết anh cán bộ này nếu muốn chạy thoát.
Ngay sau đó, Trung vẫn kề dao vào cổ, khống chế chị Phượng đi ra ngoài cổng phân trại. Chúng sẽ cướp luôn chiếc xe máy của chị Phượng, rồi đẩy chị lên ngồi giữa làm con tin chạy trốn theo đường lên Yên Bái.
Lệnh báo động chắc chắn sẽ phát ra, một số quản giáo sẽ đuổi theo xe của bọn Thành. Thành quay lại xả súng về phía sau, chặn đường truy đuổi của lực lượng Công an.
Được khoảng 10km, Thành sẽ cho xe rẽ ngang vào đường rừng. Dừng xe lại ở một bụi cây rậm, chúng sẽ vứt chị Phượng xuống, cùng nấp trong bụi cây.
Chúng cho rằng chắc chắn Trại sẽ điện thoại cho Công an Yên Bái chặn đầu. Do đó chúng sẽ chờ trời tối rồi tìm đường đi tiếp. Con tin là chị Phượng sẽ bị chúng trói bên cạnh.
 |
| Thư của Thành gửi cho Trung |
Khi bóng đêm ập xuống, chúng gọi nhau dậy để chuẩn bị lên đường. Chị Phượng lúc này đã mệt lả, ngồi dựa vào một thân cây. Thành sẽ khử con tin rồi tiếp tục chạy trốn. Lưỡi dao trên tay hắn vung lên... Đó là tất cả những gì tên Thành đã sắp đặt.
Thành đã rà đi soát lại hàng trăm lần âm mưu tội ác đó. Buổi tối, hắn viết tất cả các kế hoạch như trên vào một tờ giấy để sáng sẽ gửi cho Trung. Thành còn vẽ cả sơ đồ và chuyển con dao trong tuýp thuốc đánh răng cho Trung mài.
Hai ngày sau, sát đến ngày chúng hẹn nhau hành động rồi mà tự nhiên Thành thấy Trung bị bắt vào phòng xử lý kỷ luật. Đang hoang mang, thấy cửa khu A và khu C trong phân trại đều mở cho mọi người tổng vệ sinh, Thành cắm đầu chạy một mạch sang khu C, nơi hắn có một người bạn rất thạo tin trong Trại để hỏi về Trung.
Khi hắn chạy về khu A thì bị cán bộ phát hiện, đưa vào nhà kỷ luật. Thành đâu biết rằng, âm mưu của hắn đã bại lộ. Đại tá Nguyễn Duy Cầm, Giám thị trại đã họp các cán bộ của đội trinh sát, cán bộ quản giáo để chỉ đạo kế hoạch phá án.
Dù đồng ý sẽ tham gia hành động với Thành nhưng Trung vẫn rất lo lắng. Thái độ bồn chồn của anh ta không qua mắt được cán bộ quản giáo và đội trinh sát.
Trung tá Cao Mạnh Cảnh, Đội trưởng Đội trinh sát gọi Trung lên gặp. Anh phủ đầu: "Định trốn trại hả?".
Trung giật mình, lúng túng. Rồi anh ta chắp tay vái như tế sao: "Lạy cán bộ, cháu không phải chủ mưu, cháu bị thằng Thành lôi kéo thôi, cháu xin thành khẩn để lập công chuộc tội". Đại tá Nguyễn Duy Cầm ở phòng bên cạnh thở phào.
Trung, rồi Thành lần lượt bị đưa vào nhà kỷ luật. Cứ nửa đêm, Thành lại làm tín hiệu gọi Trung hỏi tình hình. Hắn dặn Trung không được khai báo và ra khỏi nhà kỷ luật thì lại tìm cách trốn tiếp.
Ngày 27/11, khi Trung vừa được trinh sát đưa lên lấy lời khai trở về nhà kỷ luật, Thành đã gõ tín hiệu nói chuyện. Trung thì thầm qua vách: "Anh phải khai hết rồi, vì họ thu được cả dao, sơ đồ và bảng phân công công việc của em viết cho anh. Thôi em cũng liệu mà khai báo để được hưởng khoan hồng".
Thành nghiến răng kèn kẹt. Sự tức giận kẻ non gan đầy ứ trong cổ họng của kẻ khát khao trốn trại như hắn. Nhưng tình thế này rất bất lợi cho Thành, chỉ còn cách duy nhất là khai nhận để xin khoan hồng mà thôi.
Đành lùi một bước chờ cơ hội khác vậy. Sáng hôm sau, Thành được đưa lên phòng lấy lời khai, lần này, không còn vẻ mặt câng câng, lì lợm.
Khi các cán bộ trinh sát phân tích việc làm của hắn là trái quy chế của Trại và vi phạm pháp luật, Thành lí nhí xin tờ giấy để viết lời khai. Hắn thú nhận hết âm mưu giết cán bộ, cướp súng và xe máy để trốn trại. Hắn bị khởi tố về tội giết người, cướp tài sản dù hậu quả chưa xảy ra.
Chuyên án kết thúc. Ở Trại giam Tân Lập có rất nhiều phạm nhân có án tù cao, việc chúng tìm cách trốn trại không lạ, nhưng âm mưu xảo trá và ghê gớm như tên Thành thì đây mới là lần đầu.
Song âm mưu của chúng đã bị các anh vạch trần. Nếu không, tính mạng 2 cán bộ Công an sẽ bị đe dọa và khi đó biết đâu một băng cướp có súng sẽ hoành hành ngoài xã hội...