Đó là những lời đầy bức xúc của Bà Nguyễn Thị Lâm, một người dân hiện đang sinh sống ở dãy nhà trọ cuối hẻm 148 đường Ung Văn Khiêm, khi chúng tôi hỏi thăm về tình hình bệnh sốt xuất huyết (SXH) và muỗi ở khu vực này.
Bà Lâm cũng cho biết, tháng 12/2007, toàn bộ khu nhà trọ nơi bà ở, có 14 phòng thì hầu hết phòng nào cũng có từ 2 đến 3 người, cả trẻ em lẫn người lớn đều mắc SXH nhưng cũng chả thấy ai quan tâm đến, may mà không có ai bị quá nặng.
Chính từ đợt dịch SXH đó mà bà Lâm đã thử áp dụng nhiều cách như dùng nhang muỗi, các bình xịt trừ muỗi, kể cả mua thuốc xịt muỗi về tự pha và xịt khắp nơi nhưng cũng không có kết quả, muỗi ngày càng nhiều.
Cho đến khi bà phát hiện ra cách mua dầu nhớt cặn pha với dầu lửa rồi đem đổ xuống dòng nước cống lộ thiên đen kịt trong hẻm để diệt lăng quăng và muỗi. Với cách này, bà và người dân hẻm 148 đã phần nào ngăn được sự sinh sản của muỗi. Hơn 4 tháng nay, cả 14 phòng trọ đều không có ai bị SXH dù muỗi vẫn còn rất nhiều.
Anh Huỳnh Ngọc Thạch, trọ nhà số 148/22/A4, đường Ung Văn Khiêm, đối diện với dãy phòng trọ của Bà Lâm cho biết: “Khu này đầy cây cối mọc hoang, bên dưới là đầm lầy do đó muỗi tự do sinh sản. Trước đây cũng có muỗi nhưng đâu đến nỗi, khoảng 3 năm gần đây, ngày cũng như đêm, lúc nào nhà cũng đầy muỗi, nhất là về đêm, không thể nào chịu nổi. Nếu không có màn thì khỏi ngủ dù mở quạt máy chạy số mạnh nhất”.
Anh Thạch cũng cho biết: “Sau đợt dịch SXH xảy ra ở khu nhà trọ đối diện, chiều đến là gia đình nào cũng phải tận dụng cả nhang muỗi, bình xịt cũng như mặc kín áo quần cho trẻ em, để không bị muỗi chích”
Vậy mà, ông Nguyễn Văn Mừng, Giám đốc TT Y tế Dự phòng Q. Bình Thạnh, cho biết: “Tháng 12/2007, không có báo cáo nào về mắc SXH ở hẻm 148 Ung Văn Khiêm, mà chỉ có 3 ca mắc SXH thuộc hẻm 143/3D Ung Văn Khiêm”.